Nuno Herlander Simoes Espirito Santo là một trường hợp hiếm có trong bóng đá: một thủ môn bước vào thế giới huấn luyện cấp câu lạc bộ sau khi giải nghệ. Qua đó, ông gia nhập nhóm ít ỏi gồm cựu HLV Everton Mike Walker và cựu HLV trưởng West Ham Julen Lopetegui.

“Tất nhiên, khi còn là cầu thủ, bạn học hỏi được rất nhiều nếu chú ý lắng nghe những gì các HLV nói với mình,” ông từng chia sẻ, nhưng dĩ nhiên việc tiếp quản Rio Ave trong vai trò huấn luyện đầu tiên hẳn vẫn là một thử thách đầy áp lực.

Kinh nghiệm duy nhất khác của ông trong lĩnh vực này là hỗ trợ huấn luyện các thủ môn tại Malaga.

Tuy nhiên, Santo đã gặt hái thành công lớn ở Rio Ave, cũng như sau đó tại Valencia và Wolves. Dù từng trải qua một số cú vấp lớn — nổi bật là nhiệm kỳ ngắn ngủi ở Spurs và cách ông rời Nottingham Forest — vị HLV 51 tuổi từ lâu đã khẳng định mình là một trong những nhà cầm quân hàng đầu của bóng đá châu Âu.

Nuno Espirito Santo sở hữu khối tài sản bao nhiêu?

Phần lớn tài sản của Santo được tích lũy trong sự nghiệp huấn luyện. Mức lương ông nhận khi còn thi đấu cho Porto và Dynamo khá hậu hĩnh nhưng không đến mức quá nổi bật.

Tại Wolves, ông được cho là nhận 1 triệu bảng mỗi năm, con số tăng gấp đôi sau khi đội bóng thăng hạng. Khi được Spurs thanh toán hợp đồng, ông bỏ túi khoản tiền đáng kinh ngạc 14 triệu bảng cho ba tháng tương đối thất bại.

Tương tự, 6 triệu bảng đã được chuyển vào tài khoản của ông khi ông rời Saudi Arabia.

Tại Forest, ông nhận 2 triệu bảng mỗi năm, chưa kể các khoản thưởng chắc chắn đã được chi trả nhờ thành công của đội bóng. Tính tổng thể, giá trị tài sản ròng của vị HLV 51 tuổi được ước tính vượt mức 22 triệu bảng.

Sự nghiệp cầu thủ

Sinh ngày 25 tháng 1 năm 1974, Santo lớn lên trên đảo São Tomé của châu Phi, một chốn thanh bình rộng bảy dặm vuông với những cánh đồng mía, rừng cây và các bãi biển tuyệt đẹp.

Quả thực, Santo chỉ cần băng qua con đường trước nhà là có thể ra tới biển. Khi còn nhỏ, ông thường ném đá xuống đại dương để ước lượng độ sâu trước khi lao mình xuống nước. Kể từ đó, ông đã nhiều lần đùa rằng niềm yêu thích với những cú nhảy người từ thuở bé chính là lý do trực tiếp khiến mình chọn đeo găng thủ môn.

Bộc lộ năng khiếu rõ rệt trong khung thành, Santo bắt đầu sự nghiệp chuyên nghiệp tại Vitoria Guimaraes, đội bóng ông gia nhập năm 1992 khi 18 tuổi. Đáng tiếc, ông gặp khó khăn trong việc chiếm vị trí số một từ thủ môn chính của đội. Đến cuối mùa giải thứ tư tại đây, Santo đã chán nản vì chỉ đóng vai trò ngoài lề trong đội hình của “Những nhà chinh phục”.

Sự thất vọng ấy trùng với một cuộc gặp tình cờ vào một buổi tối với Jorge Mendes, chủ một hộp đêm ở Porto. Mendes nói với Santo rằng ông đang tìm cách bước chân vào thế giới bóng đá với tư cách người đại diện và muốn thủ môn này trở thành khách hàng đầu tiên của mình.

Hiện nay, Mendes là người đại diện cho Cristiano Ronaldo, Lamine Yamal cùng vô số tên tuổi nổi tiếng khác.

Chính Mendes đã đứng ra dàn xếp thương vụ trị giá 1 triệu bảng đưa thủ môn này sang Deportivo La Coruna vào năm 1997, dù một lần nữa Santo không thể giành được vị trí đá chính thường xuyên. Sau đó là những giai đoạn thi đấu theo dạng cho mượn, trước khi Porto — khi ấy do Jose Mourinho, một khách hàng khác của Mendes, dẫn dắt — chiêu mộ ông với giá 3 triệu euro vào năm 2002.

Kịch bản tương tự tiếp diễn tại Estadio do Dragao khi Santo phải đóng vai trò dự bị cho Vitor Baia, nhưng ít nhất việc có tên trong đội hình đã giúp ông giành được nhiều huy chương. Ông sở hữu hai huy chương vô địch Primeira Liga, một danh hiệu Champions League, đồng thời cùng Porto đăng quang UEFA Cup.

Năm 2005, khi sự nghiệp thi đấu kéo dài 18 năm đã đi đến chặng cuối, Nuno Santo cuối cùng cũng giành được vị trí thủ môn số một sau khi gia nhập Dynamo Moscow. Dù chỉ ở lại Nga một mùa giải, quãng thời gian ấy vẫn góp phần hoàn thiện vốn kiến thức bóng đá mà sau này ông mang theo vào nghiệp huấn luyện.

Sự nghiệp huấn luyện

Ngay từ khi bắt đầu công việc tại Rio Ave, Santo đã xoay chuyển vận mệnh của đội bóng, dù xét về mặt kỹ thuật thì điều đó không hoàn toàn chính xác. Suy cho cùng, họ đã thua trận đầu tiên dưới sự dẫn dắt của ông. Tuy nhiên, sau đó ông giúp hàng phòng ngự trở nên chắc chắn hơn, cải thiện khả năng ghi bàn ở tuyến trên và đều đặn đưa đội bóng tiến lên tại giải đấu cao nhất Bồ Đào Nha.

Trong mùa giải thứ hai tại đây, Rio Ave lọt vào cả hai trận chung kết cúp quốc nội, qua đó lần đầu tiên trong lịch sử giành quyền tham dự đấu trường châu Âu.

Không ngạc nhiên khi thành công của ông tại Vila do Conde thu hút sự chú ý từ nhiều câu lạc bộ, với Valencia giành chiến thắng trong cuộc đua vào tháng 7 năm 2014. Trong 18 tháng làm việc tại La Liga, Santo đưa “Bầy dơi” cán đích ở vị trí thứ tư, qua đó giành một suất tham dự Champions League.

Đáng tiếc, yêu cầu tại các câu lạc bộ hàng đầu Tây Ban Nha khắt khe đến mức ngay cả thành tích ấy cũng không được xem là đủ tốt. Đến tháng 11 năm sau, ông đã phải ra đi.

Santo không thất nghiệp lâu khi đội bóng cũ Porto đưa ông trở lại vào mùa hè kế tiếp. Tuy nhiên, nếu kỳ vọng tại Tây Ban Nha vốn đã rất lớn thì ở Porto, chúng còn cao ngất ngưởng, bởi gã khổng lồ của khu vực này luôn là ứng viên vô địch hàng đầu trên thị trường cá cược mỗi mùa.

Việc chỉ về nhì trong mùa giải đầu tiên — cũng là mùa duy nhất — gần như chắc chắn khiến ông bị sa thải.

Sau đó, Wolves xuất hiện với một mục tiêu khác: yêu cầu Santo đưa đội bóng vùng Black Country trở lại hạng đấu cao nhất nước Anh lần đầu tiên sau 14 năm. Ông đã hoàn thành nhiệm vụ ngay trong mùa giải đầu tiên, với một tập thể ghi nhiều bàn hơn tất cả các đội còn lại tại Championship năm đó, đồng thời chỉ để thủng lưới vỏn vẹn 39 bàn.

Ấn tượng không kém, ông tiếp tục giúp Wolves đủ sức cạnh tranh tại hạng đấu cao nhất, thậm chí còn đưa họ giành vé dự cúp châu Âu trong mùa giải thứ hai nhờ vị trí thứ bảy. Ở thời điểm ấy, việc một câu lạc bộ lớn hơn sớm muộn cũng sẽ đưa ông về gần như là điều chắc chắn.

Điều không thể tránh khỏi ấy xảy ra vào ngày 30 tháng 6 năm 2021, khi Spurs chính thức hành động.

Nói một cách đơn giản, Tottenham không phải môi trường phù hợp với Santo. Ông giống như một mảnh ghép vuông được đặt vào vị trí dành cho mảnh ghép tròn. Dù kết quả ban đầu khá đáng khích lệ, màn trình diễn của đội bóng sau đó sa sút. Ông bị sa thải chỉ sau 17 trận.

Danh tiếng bị tổn hại, Santo tự vực dậy và không lâu sau chấp nhận khoản đãi ngộ khổng lồ để dẫn dắt Al-Ittihad tại Saudi Arabia. Tại đây, ông giành chức vô địch quốc gia đầu tiên trong sự nghiệp huấn luyện.

Cuối cùng là Nottingham Forest, nơi “The Tricky Trees” được chứng kiến phiên bản Santo từng thành công tại Wolves: một nhà cầm quân biết cách phát huy tối đa năng lực của các cầu thủ và giúp họ thi đấu như một tập thể gắn kết, chăm chỉ.

Trong hai mùa giải liên tiếp, Forest đều vượt xa những dự đoán về cơ hội của họ tại Premier League và giành thứ hạng cao trên bảng xếp hạng.

Đáng tiếc, mọi thứ tại vùng East Midlands đã đổ vỡ khi mâu thuẫn nảy sinh giữa Santo và chủ sở hữu Forest, Evangelos Marinakis. Vị HLV này thậm chí còn công khai thẳng thắn thừa nhận hai người không còn đứng cùng chiến tuyến.

Cuộc đối đầu ấy chỉ có thể có một người chiến thắng.

West Ham United

Sau khi Graham Potter ra đi vào tháng 9 năm 2025, West Ham không mất nhiều thời gian để thông báo Nuno sẽ tiếp quản đội bóng tại London Stadium.

Thời gian sẽ trả lời liệu nhà cầm quân người Bồ Đào Nha có thành công ở phía đông London hay không, nhưng có một điều chắc chắn: ông sẽ mang đến cho câu lạc bộ một phong cách thi đấu mới, và đó là lối chơi mà nhiều cổ động viên sẽ thích theo dõi.